Đóng góp bởi:
chanthu009
Mùa hoa ban lại về,
mùa xuân mênh mang buồn,
ngoài đồi kia chim vẫn hót
và dòng sông ngập ánh nắng.
Mùa hoa ban lại về,
người xưa sao ko về,
cành đào kia giờ đang trút lá
tả tơi hoa rụng thềm nhà.
Hát lên đi cõi lòng chơi vơi
như lũ chim hót vang trên đồi,
dù ngàn hoa còn vương sắc thắm
giờ người xưa nay đâu?
ha há,há ha
Để lòng ta thôi chẳng bồi hồi...
Nhìn cánh bướm cợt đùa,
nhành hoa rơi ven hồ
làm lòng ta ngổn ngang nỗi nhớ
nụ hồng vươn mình chơ vơ.
Làn gió lướt mặt hồ,
hàng lau thưa ven bờ
chỉ mình ta buồn trong nỗi nhớ
tàn phai hoa đào đợi chờ
gió thênh thang hoa buồn lê thê
như thoáng nghe tiếng chân ai về
bầu trời xuân còn như mây trôi
phụ hồn ta đơn côi.
ha há,há ha
Nhìn xuân sang lòng đợi chờ...